Lá Diêu bông-chuyện tình của Hoàng Cầm và người gái quê Kinh bắc


Hoàng Cầm
Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tằng Việt, sinh ngày 12 tháng giêng năm Nhâm Tuất (tứ ngày 22/2/1922) tại Bắc Giang, nhưng quê gốc của ông ở Song Hồ, Thuận Thành, Bắc Ninh, quê hương nổi tiếng cuả Quan họ Kinh Bắc. Yêu thơ văn từ thuở học trò, lớn lên Hoàng Cầm không thích nghề giáo viên nên dấn thân vào con đường kịch nghệ và thi cạ
Từ trước 1945, Hoàng Cầm đã đóng góp không nhỏ cho kịch thơ Việt Nam với hai vỡ Hận Nam Quan và Kiều Loan. Diễn viên Tuyết Khanh đóng vai Kiều Loan, và mối tình thơ mộng đó đã cho ra tác phẩm bằng xương bằng thịt: Kiều Loan. Năm 1954, Tuyết Khanh và Kiều Loan di cư vào nam.
Người bạn đời thứ hai là Lê Hoàng Yến được nối kết sau vài năm xa cách Tuyết Khanh, sau khi thọ bản án Nhân Văn Giai Phẩm, Hoàng Cầm về chung sống cùng người phối ngẫu, mở quán nước ở 43 Lý Quốc Sư, Hà nội, chung sống độ nhật qua ngàỵ
Thơ kháng chiến của ông có bài “Giữ lấy tuổi trẻ”. Nhạc sĩ Hồ Bắc, người đã phổ nhạc bài thơ thật bất ngờ khi nghe nhà thơ Hoàng Hưng hát lại bài hát xưa đầy âm vang ngọt ngào và tình tứ hơn ba mươi năm sau trường ca “Tiếng hát quan họ” (1956) nhà thơ đã tạo ra sự đột khởi lạ lùng trong nghiệp thơ của ông bằng tập “Về Kinh Bắc” và nhiều tập thơ lẽ khác như “Men đá vàng”, “Mưa Thuận Thành”. Cho đến năm 75 tuổi, chọn lọc khoảng 300 bài thơ liên quan đến hình ảnh 13 người đẹp đi vào trái tim với “Thơ Hoàng Cầm – 99 tình khúc”. Theo nhà thơ: “Tôi biết ơn tất cả những người con gái đã đi qua đời tôi, đã gieo gió bão trên cánh đồng thi ca cuả riêng tôi”. Ngay cả khi các tác phẩm này chưa được công bố, nhiều bài thơ đã thành “ngôn truyền” trong công chúng với những “Lá diêu bông”, “Cây tam cúc”, “Mưa Thuận Thành”…
Theo Hoàng Cầm tâm sự thì “Về kinh bắc chính là tập thơ cột sống” của đời ông. Nó là sự chưng cất, kết đọng tinh túy của văn hóa quan họ – kinh bắc, cũng là tinh túy của “văn hóa gốc Việt”. Nhưng chính tập thơ này còn gắn liền với những thăng trầm trong đời thơ tác giả. Tập bản thảo cùng với những minh họa của họa sĩ Bùi Xuân Phái và mẫu bìa của Văn Cao đã “lưu lạc” từ năm 1982 đến nay vẫn chưa tìm lại được. Tập thơ đã được in ra nhờ trí nhớ của tác giả và những người ái mộ thơ ông. Tiến sĩ ngữ văn Trần Ngọc Vương đã tiết lộ là anh vẫn còn giữ được một bản “Về kinh bắc” do chính tác giả chép tay hơn 20 năm trước mà có những chữ khác với những bản in. Câu chuyện “Về kinh bắc” bỗng trở nên cảm động hơn khi nghệ sĩ Lưu Nga đã trình bày một “chùm thơ” trong tập “Về kinh bắc” với một giọng ngâm vàng nhà văn hóa hữu ngọc 84 tuổi tặng nhà thơ Hoàng Cầm tập “Cung oán ngâm khúc” của Nguyễn Gia Thiều vừa tái bản và tự hào rằng huyện Thuận Thành của ông đã đóng góp cho đất nước hai nhà thơ lớn là Nguyễn Gia Thiều và Hoàng Cầm. Nhiều văn nghệ sĩ, nhà khoa học và độc giả đã nói lên sự khâm phục và yêu thích thơ Hoàng Cầm cùng với sự kiện định đối với con đường thơ văn vì dân tộc của ông. Nhạc sĩ Phó Đức Phương cho biết anh đã học được văn hóa kinh bắc qua nhà thơ Hoàng Cầm và hát tặng ông bài hát “Tình Trương Chi” mới vừa sáng tác để sưng tụng tâm hồn luôn hướng tới cái đẹp của người nghệ sĩ.
Nhà thơ Hoàng Cầm cảm động nói: “Nếu không có bạn hữu, không có một công chúng trân trọng thơ ca như ở ta, chắc tôi đã chết lâu rồị Tôi còn sống, còn làm thơ, còn viết văn được là nhờ ơn của tất cả các bạn.
VÀI NÉT VỀ “LÁ DIÊU BÔNG”
Trước kia Hoàng Cầm gắn liền với hình ảnh Kiều Loan. Ngày nay bài thơ Lá Diêu Bông, rất ngắn nhưng làm sống lại tên tuổi Hoàng Cầm, ngay cả hải ngoạị
Lá Diêu Bông là lá tưởng tượng để bày tỏ ẩn tình bi thương, chất ngất. Ân tình đó được phổ biến qua tiếng hát với cung đàn. Làng Đình Bảng, Bắc Ninh tuy là miền quê nhưng cũng là “nơi đàn bà con gái đa tình, sóng sánh mắt lá răm” trông mòn con mắt. Trong bài thơ Lá Diêu Bông, mở đầu, Hoàng Cầm đã viết “Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng” để phác hoạ hình ảnh điạ phương với bóng dáng trang phục diễm kiều cuả người gái quệ Năm Hoàng Cầm lên 8 tuổi, từ tỉnh ở trọ học, trở về thăm nhà gặp người con gái 16 tuổi – tên Vinh – yêu kiều trong chiếc váy bước vào hàng xén cuả thân mẫu Hoàng Cầm. Cậu bé 8 tuổi quá lãng mạn đã bị “tiếng sét ái tình” (coupđe-foudre) (amour subit & violent) ngay tức khắc. Tiếng sét ấy đã đi sâu vào trái tim, gần 70 năm sau Hoàng Cầm tâm sự: “Trước mắt tôi, Chị hiện ra rực rỡ như một thiên thần. Ngay lập tức, hồn tôi như bị chiếm đoạt đến đau điếng. Kể từ giây phút định mệnh ấy, tôi mê man chị chẳng còn biết trời đất, ất giáp, quên cả đến học hành, sách vở, suốt ngày chỉ ngong ngóng sang bên kia đường số 1, xe xế nhà tôi khoảng 20 mét, nơi thiên thần cuả tôi ngồi bán quán nghèo, phố nhỏ điù hiu, tỉnh nhỏ… Tôi phải lòng chị, cứ thế giăng mắc tơ tình quanh chị suốt 4 năm trời, đến năm tôi 12 tuổi thì chị đi lấy chồng”. Người con gái đó biết được mối tình si cuả cậu bé học trò. Thế nhưng “Chị vẫn dứt áo ra đị Đi lấy chồng. Tôi mất tăm chị, đầu non cuối bể tôi đi tìm, không thấỵ Biền biệt tăm cá bóng chim…”. Theo Hoàng Cầm, Lá Diêu Bông “là chiếc lá huyền thoại, chiếc lá ngây thơ về một tình yêu đầy mộng mị thời thơ ấu”. Chiếc lá ấy mang theo hình ảnh có thật với Hoàng Cầm: “Tôi còn nhớ mồn một một buổi chiều muà đông… Chị đi về phiá cánh đồng chiều còn trơ cuống rạ Những dãy nuí xanh xanh mờ xa in hình như dao khắc trên nền trời cuối hoàng hôn. Bí mật, tôi lặng lẽ lần theo chị. Tôi thấy chị thẩn thờ tìm đồng chiềụ Cuống rạ. Rồi chị lẩm bẩm một mình, dầu chị biết chắc tôi lẵng nhẵng theo sau lưng : Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông, từ nay ta gọi là chồng…”.
Mang hình ảnh đó những 25 năm sau, bài thơ Lá Diêu Bông cuả Hoàng Cầm mới ra đờị
“Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thờ đi tìm
Đồng chiều,
Cuống rạ.
Chị bảo:
Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng.
Hai ngày em tìm thấy lá
Chị chau mày: Đâu phải Lá Diêu Bông.
Muà đông sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu,
Trông nắng vãng bên sông.
Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xoe chỉ cắm trôn kim.
Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xoè tay phủ mặt chị không nhìn.
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
Đi đầu non cuối bể.
Gió quê vi vút gọị
Diêu bông hời … ới Diêu Bông!”.
Bài thơ gọi chị & em vì vậy có nhiều người cứ nhầm tưởng hình ảnh hai chị em gái; thật ra, giữa tác giả với “người tình” nơi cố quận. Lá Diêu Bông ra đời từ năm 1959, bí ẩn đó kéo dài gần 4 thập niên, tác giả mới tâm sự nổi niềm.
Nhạc sĩ cảm tác, rung rộng với hồn thơ để sáng tác. Và, “thiên tình sử” Lá Diêu Bông được nhạc sĩ Phạm Duy viết thành ca khúc Lá Diêu Bông ở hải ngoại vào giữa thập niên 1980 trong tuyển tập “Thấm thoát mười năm” xuất bản năm 1985. Phạm Duy dùng nguyên văn bài thơ để viết nhạc, chỉ bỏ vài câu đầu từ “Váỵ..” đến “Chị bảo”. “Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông… Diêu Bông hời, hời hỡi Diêu Bông” và thêm vào hai câu cuối vào bài hát: “Em đi trăm núi nghìn sông! Nào tìm thấy Lá Diêu Bông bao giờ…”. Nhạc phẩm Lá Diêu Bông này mang âm hưởng sắc thái mới lạ, khó hát nên ít được phổ biến. Đầu thập niên 1990, nhạc sĩ Trần Tiến phổ biến bài này mang âm điệu dân ca, bình dân được nhiều ca sĩ trình bày; vì vậy, đã có nhiều sự nhầm lẫn về tác giả khi nghe bài hát Lá Diêu Bông. Trần Tiến không hiểu được hồn cuả bài thơ, ngộ nhận nhân vật, nhưng làm nổi tiếng tên tuổi Lá Diêu Bông:
Trở lại hình ảnh Lá Diêu Bông với tơ lòng nhà thơ đắm say trong trường tình. Với hình ảnh người bạn đời Tuyết Khanh, Hoàng Yến; với cả mười người tình đi qua đời, qua trái tim; hình ảnh người con gái quê Đình Bảng vẫn là “đẹp nhất trần gian” ghê thật. Hoàng Cầm, nghệ sĩ sống thật với cõi lòng. Qua bao nhiêu đau thương, biến động dồn dập trong cuộc sống, Hoàng Cầm vẫn mang nặng tâm hồn nhgệ sĩ, chấp nhận tất cả mọi hệ lụy để sống còn và sáng tác. Trôi nổi giữa cuộc sống phong ba, bão táp, nhà thơ Sông Đuống có lẽ bị hai cú “shock” mạnh nhất là ngày chị Vinh đi lấy chồng lúc 12 tuổi và ngày Bùi Thị Hoàng Yến – đứa con thân yêu nhất – vĩnh viễn ra đi khi 63 tuổi đã làm Hoàng Cầm “hoàn toàn sụp đổ, hàng tháng sau chỉ là cái xác vật vờ, lờ lững mà thôi”!. Đọc Lá Diêu Bông, nghe Lá Diêu Bông … một mối tình đơn phương đầy lãng mạn, một huyền thoại về chiếc lá biểu tượng cho tình yêu chất ngất, rướm máu … chỉ có Hoàng Cầm đam mê, nóng bỏng, lãng mạn cuả kiếp đời nghệ sĩ.
Nếu so sánh Hán Quang Võ đa tình, đa cảm… mẫn mê với thuở Lệ Quyên “thơm như hoa lan”, giữa Ôn Như Hầu (tác giả Cung Oán Ngâm khúc…) và Dục Đức (Tự Đức) (tác giả Ngự Chế Việt Sử tổng vịnh tập, luận ngữ Diễn cạ..) cách nhau một thế kỷ còn mập mờ tranh nhau hình ảnh Thị Bằng – “Đập cổ kính ra tìm bóng cũ. Xếp tàn y lại để dành hơi” – thì Lá Diêu Bông có lẽ tha thiết, nặng tình, bi thương hơn bội phần. Nếu so với tuổi yêu đương, có lẽ Hoàng Cầm đứng đầu danh sách nghệ sĩ. Một loại dược thảo, lá dài và nhỏ có tên là Hoàng Cầm; còn lá “Diêu Bông” được vẽ vời theo trí tưởng, theo hình ảnh nào đó đi vào trái tim. Lá Diêu Bông trữ tình, lãng mạn và cũng là định mệnh tình yêu với chân dung nghệ sĩ được tâm tình qua ngôn ngữ và âm thanh. Với “thiên tình sử” Lá Diêu Bông, với Hoàng Cầm, người nghệ sĩ bị chôn vùi tâm hồn lãng mạn qua thời gian lâu dài trong vùng đất ngục tù, cay đắng … Nhưng vẫn giữ được trái tim rực lửa như thuở học trò với người gái quê Kinh Bắc.

Posted by WordPressWriter 1.0

About these ads

36 phản hồi

  1. Cảm ơn nhé, đọc xong tự nhiên thấy buồn buồn và nhớ một người

  2. anh đâu phải là trẻ con
    sao em mãi chơi trò cút bắt
    để đồng chiều hiu hắt
    lá diêu bông

  3. mot bai tho rat hay
    buon nhung rat dam net

  4. BAI THO NAY TUI DA THICH TU NGAY CON CAP 2 , RAT AN TUONG KHI DC CO GIAO DAY VAN DOC CHO NGHE 1 LAN . THAT TUYET , VA BAI HAT DC PHO NHAC CUNG THE

  5. Phải chăng lá diêu bông là lá rau khúc ?
    Ai là người xứ Bắc & đã từng có thời gắn bó với ruộng đồng hẳn không thể không biết lá rau khúc, một loại lá chỉ có ở xứ Bắc vào mùa đông này.Sau vụ gặt tháng mười âm lịch (bây giờ người ta có thể gặt sớm hơn), trên những chân ruộng chỉ còn lại những gốc rạ, gặp trời mưa & không khí ẩm ướt rau khúc đua nhau đội đất mọc lên.Lá rau khúc có hình dạng gần giống lá cải cúc & lá ngải cứu nhưng lá & cuống lá ngắn & nhỏ hơn nhiều, mặt trên lá có màu phơn phớt trắng bạc, mịn như nhung, khi vò trên tay có một mùi rất đặc biệt. Muốn hái lá khúc, người ta phải vén lớp rơm rạ phủ bên trên & xung quanh, nhẹ nhàng nhổ từng ngọn, từng ngọn…Rau khúc nhổ đem về được rửa sạch, luộc qua rồi vớt ra tuốt lấy lá, bỏ cuống & xơ, cho vào cối giã, đem ngào với bột nếp làm bánh với nhân là đậu xanh & thịt lợn ba chỉ ướp nước mắm, hạt tiêu, hành củ băm nhuyễn(giống nhân bánh chưng).Có nơi thì dùng lá gói bánh, có nơi thì xếp bánh vào chõ, gạo nếp cái hoa vàng rải ở dưới ( mỗi lớp bánh lại một lớp gạo rải ở dưới, lớp trên cùng cũng phủ gạo ), rồi đem đồ lên cho tới khi chín bốc mùi thơm phức…
    Cách đây cũng đã lâu, trong một lần về quê KInh Bắc, khi ra HN tôi có ghé qua Đình Bảng mua bánh xu xê ở nhà hàng Bình Thuỷ ( tôi vào hàng này vì lúc đó chỉ duy nhất nó ghi là bánh xu xê, còn các hàng khác ghi là bánh phu thê), tôi được thưởng thức món bánh khúc Đình Bảng do một bà hàng rong đi bán qua.Món bánh khúc Đình Bảng được gói trong lá rong hoặc lá chuối rồi đồ cho chín, nhỏ cỡ 2 ngón tay, dài chưa tới 20 cm, như cái nem hoặc giò bây giờ hay thấy bán ở các quán bia hơi.
    Trong hồi ức của mình, Hoàng Cầm có kể rằng thời điểm ông đi theo chị Vinh ra đồng là vào một buổi chiều mùa đông, trước lễ Giáng sinh, và khi chị nói đứa nào tìm được lá…thì ông không nghe rõ là lá gì.Có lẽ lúc đó ông đang bị mê mẩn tâm thần nên tai không còn nghe rõ gì nữa mà trong mắt ông thì chỉ có chị Vinh thôi…Chỉ đến mấy chục năm sau, trong một đêm mơ màng ông mới được nghe một giọng nữ từ trong tâm thức đọc cho ông chép lại bài thơ này & ông mới nghe rõ là LÁ DIÊU BÔNG…
    Từ câu thứ hai của bài thơ này ta thấy ông viết: Chị thẩn thơ đi tìm, Đồng chiều, Cuống rạ…
    Vậy nên tôi mạnh dạn suy đoán rằng phải chăng buổi chiều đó chị Vinh ra đồng để hái rau khúc về làm bánh ? Là dân Bắc kỳ, trong những đêm đông giá rét, hẳn không ai lại nỡ chối từ một chiếc bánh khúc nóng hổi, bốc mùi thơm phức rất đặc trưng mà không có một thứ lá nào có thể thay thế được.Có lẽ lúc đó hẳn người ta sẵn sàng hoãn những sự sung sướng khác để thưởng thức nó ngay…

    • Lá diêu bông là chiếc lá mộng tưởng, không ai biết nó là lá gì cả, đồng chí nào tưởng tượng nó giống với thứ lá bên ngoài là …thực dụng quá, đừng bao giờ so sánh như thế. Thơ là thơ, hiện thực là hiện thực, so sánh như thế cọc cạch và thô thiển lắm

      • Đồng Chí này thực dụng quá,nghĩ như đồng chí mất cái hay cái thần của Lá Diêu Bông.Đây chỉ là 1 hình tượng văn chương chứ không phải hình tượng lịch sử đâu mà cần làm rõ như thế

    • nếu đã thương nhau rồi thì lá gì cũng sẽ là lá diêu bông, đằng này người ấy chỉ xem nhà thơ Hoàng Cầm như 1 người em do vậy nhà thơ Hoàng Cầm tìm cả đời vẫn không tìm được lá diêu bông.

    • biết là ko đúng, nhưng cũng là 1 sự chia sẻ thú vị đấy chứ. Thank bạn nhiều

    • Cám ơn những lời phân tích rất hay của bạn. Những hình tượng văn học nhiều lúc cũng bước ra từ cuộc sống dung dị của chúng ta. Bài thơ thật hay! Những đóng góp mang tính suy đoán của bạn có vẻ rất … thực dụng nhưng đọc qua vấn thấy man mác cùng bài thơ của Hoàng Cầm! Thanks

  6. lá diêu bông chính là tiền chứ còn gì nữa…

  7. lá diêu bông theo mình nghĩ là 1 cành có 12 lá vàng thì đúng hơn::D

  8. thanks !

  9. doi khi hay coi moi chuyen no don gian va cam nhan no nhu LA DIEU BONG..that tuyet phai ko?

  10. Lá Diêu Bông là chiếc lá trong tưởng tượng, lá của ảo mộng, lá của sự trốn tìm. Ở đây, lá Diêu Bông không có ý nghĩa thực trong lời nói của người con gái. Thế nhưng, người con trai thì cho là lá thực. Ý nghĩa của hình ảnh thơ nằm ngay ý đó.

  11. Em cũng thích bài thơ này cực kì .Khi đọc bài này, cảm xúc cứ “chênh vênh, chơi vơi ” sao ấy ^^, nhớ lúc học năm 1 , trong tiết “Nói Tiếng Việt” , không hiểu sao em đã đọc bài thơ nầy trước lớp nữa chứ ,hehe

  12. bai nay hay nhung ko den noi phai thet gao` vi no’,

  13. minh biet den bai tho nay qua nguoi thay day mom lich su hoi cap 3 va bay gio thay da cai no lam nhac cho, co le thay cung co tam trang giong nhu nha tho Hoang Cam thoi ay
    khi hoi tai sao thay kai chon bai tho ay thay bao thi no hay…. roi thay tram ngam
    nhung toi biet la thay bang day tam trang….
    co mot thoi thay cung da phai long mot nguoi con gai….
    va moi tinh don phuong do chon vui trong tan trai tim nguoi thay da tinh da sau da cam

  14. theo mình thì ít hay nhiều thì chị kia cũng có tình cảm với ô Cầm của chúng ta . vì sao khi bà ấy nói : Ai tìm đc ” TA ” gọi là chồng . Tại sao lại là ta mà không phải là ta . trong khi câu trên bà ấy xưng là tao . chả là có cảm tình là gì ! hi vọng là ông cầm nhận ra điều này . bài thơ thật là hay !

  15. bai tho rat hay, day tam trang

  16. To da mot vaj lan nghe nguoj ban cung phong noj den baj tho nay nhung bay gjo moj doc.baj tho hay va cau chuyen tjnh do cug that xuc dog.tjh yeu djeu kj!

  17. em là trần tuyết bông nhưng từ ngày bé tới giờ mọi người thường hay gọi em là diêu bông, rồi những ngày cha em đi công tác về lại hát những bài hát về lá diêu bông, hay lắm. thế mà bây giờ những bài hát đó lại gợi nhớ cho em về những ngày bé. vui thiệt, nhất là bài lá diêu bông (sao em nỡ vội lấy chồng). mỗi lần tụi bạn hỏi chừng nào lẫy chồng thì lại nói ” lấy chồng sớm làm gì cho lời ru thêm buồn”, bài thơ lá diêu bông cũng là tuyệt phẩm,

  18. cho tui hoi nang vang la nang nhu the nao?

  19. Theo tui lá diêu bông la củ rêu bông vi ko the tai sao lai duoc giai nhat trong ke hoach hoa gia dinh?.Em lẽo đẽo theo chị lâu quá chị muốn đi tiểu tiện mà vướng em nên nói bừa câu- Ai tìm được lá đài bi( Nói ngược là bí đái) thì chị lấy làm chồng. Hê hê Mún khỏi Đài bi thì phải dùng je

  20. day la mot loi tu choi rat thong minh, lam cho nguoi bi tu choi khong cam thay hut hang va dau don.

  21. Đọc”Lá diêu bông”hồn quay về ký ức.Thuở dại khờ ấp ủ mối tình câm.Đểchiều đứng ven đê nhìn nắng tắt.Thương Hoàng Cầm thầ

  22. Để chiều đứng ven đê nhìn nắng tắt.Thương Hoàng Cầm, thầm trách Lá Diêu Bông.

  23. [...] Và đây là   VÀI NÉT VỀ “LÁ DIÊU BÔNG” [...]

  24. Lá diêu bông là một thực thể đối với nhà thơ Hoàng Cầm. Và đối với nhân vật nam chính hoặc với chính bản thân nhà thơ, và còn cả đối với rất nhiều người đang yêu, lá diêu bông là một tín vật của tình yêu,một thứ thiêng liêng và cao cả nhất trong tình yêu

  25. Rất tuyệt vời. Bài thơ chính là liều thuốc quý giá để tẩy rửa tâm hồn. Đọc trăm lần vẫn hay, cảm nghìn lần vẫn chưa thấu. Đúng là kiệt tác nghệ thuật! Cảm xúc chơi vơi…lắm… lá diêu bông ơi!

  26. riêng với tui bài thơ “lá Diêu Bông” nó luôn nhắc nhở tui về mối tình đầu cũng đầy mê say và đượm buồn của mình. Xin cảm ơn nhà thơ.

  27. Viết cho người đi tìm LÁ DIÊU BÔNG
    Hoàng Cầm đã đi xa
    Trong cõi mênh mang
    đang mỉm cười ý nhị
    Nhìn xem đời đang đi tìm
    Lá Diêu Bông
    Kìa xem:
    Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
    Lá Diêu Bông
    Ẩn chìm
    Siêu tưởng!!!
    Đẹp như màu tranh của Picasso Châu Âu
    Thơm như mùi thơ của Hồ Xuân Hương Châu Á
    Phải không Lão Tiền Bối
    Hy vọng
    Ông cười
    Và chị Vinh của ông
    Cũng cười
    Từ nay chị sẽ lấy làm chồng

  28. Là lá tiền polime ý? Anh gì nhận xét quá đỉnh, đỉnh của đỉnh

  29. Bai tho rat hay. Minh da dk nghe co giao day van doc cho nghe hai lan. Nhung minh cung k hieu lam. Co le vi the gioi tinh cam wa phuc tap. Tuy vay, t cung rat thich doc. No k don gian la mot bai tho ma la coi long cua tg ve moi tinh day nuoc mat. Cam on nha tho rat nhieu. Hi vong nhung ai sau khi nghe bai tho nay se tran trong dk tinh cam ma minh da co. Giu mai nhung dieu tot dep nhat cua nhau giong nhu nha tho vay.

  30. mỗi người có một cảm nhận, lâu lắm rồi hôm nay đọc lại bài thơ này tôi bỗng nhớ những mẩu tình đơn phương ngày trước quá…. bây giờ đã có gia đình ko còn những cảm xúc của ngày xưa nữa… bỗng thấy nao nao


RSS của phản hồi TrackBack

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.